PDA

View Full Version : Chúc mừng ngày thầy thuốc VN (27-2)



nghenguyhiem
26-02-2010, 12:42
..... Mối quan hệ giữa thầy thuốc và bệnh nhân là một mối quan hệ đặc biệt. Người bệnh đến với thầy thuốc không phải để tìm kiếm thuốc men hay những thông tin liên quan đến bệnh tật, mà còn mang theo cả những nỗi băn khoăn, lo lắng, sợ hãi… Và như vậy, nhiều khi chỉ cần một câu nói, một cái nhìn, một bàn tay… của người thầy thuốc cũng đủ giải quyết vấn đề của người bệnh!
Một bệnh nhân đang âu lo, sợ hãi, mất ăn mất ngủ vì nghĩ mình bị ung thư chỉ cần bác sĩ chuyên khoa thăm khám kỹ càng rồi kết luận "không phải ung thư đâu!", "đừng lo!" thì gánh nặng tức khắc được đặt xuống, mọi việc hoàn toàn đổi khác mà không cần đến một viên thuốc! Thế nên người có bệnh vẫn sẵn sàng lội suối trèo non tìm đến người thầy thuốc giỏi để chữa, không phải vì cơ ngơi bề thế, trang thiết bị tân kỳ mà chính vì kiến thức chuyên môn, kinh nghiệm tích lũy và tình người thấm đẫm kia của họ.... (trích bài viết của BS. ĐỖ HỒNG NGỌC)

Nhân ngày thầy thuốc VN chúc các anh chị và gia đình nhiều sức khỏe, hạnh phúc và luôn là hình ảnh đẹp đẽ nhất trong tâm thức của mỗi người dân.

Nhà Quê
26-02-2010, 22:22
Ngày 27/7 là ngày thương binh liệt sĩ bạn chủ topic ơi :D

Cho tôi được mượn nơi đây để nói một lời tự đáy lòng: Chúc mừng các thầy thuốc của Việt Nam và cám ơn những bạn trẻ đã chọn theo nghề này! :x:x:x

Tôi xin phép trích một lời tâm tình của một đồng nghiệp của các anh chị để thay lời chia sẻ nhân ngày 27/2 này.

"Không cần chờ đến ngày 27/2 như mọi năm. Năm nay báo chí bắt đầu phê phán ngành y khá sớm về vấn đề y đức từ mấy ngày qua. Tôi không thể tránh né bằng cách không đề cập đến vấn đề này nhưng tôi cũng không muốn rơi vào vào cuộc tranh luận không có hồi kết thúc. Tôi có thể chia sẻ với các bạn một điều khi cùng các bạn hứng chịu những búa rìu chỉ trích: Y đức cũng là một phần của đạo đức xã hội, gắn bó mật thiết, phản ảnh và thăng trầm theo đạo đức xã hội. Khi phê phán chúng ta thì xã hội cũng nên trung thực nhìn lại mình để xem xã hội đang ở đâu trong các bậc thang đạo đức xã hội."

S.aureus
26-02-2010, 23:06
Mặc kệ người ta nói. Chúng ta cố gắng đừng làm việc hổ thẹn với lòng là được.
Chỉ tiếc chả mấy người hiểu.
Chúc các bác vạn sự như ý.

savior
27-02-2010, 07:06
haizzz! đúng 5h45 ngày 27/2 mình đã đưa tiễn một bệnh nhân hôn mê gan/xơ gan k hóa gd cuối!
cả đêm trực chợp mắt chưa đến được 2 tiếng còn bị đánh thức liên tục!
thôi tôi đi chết đây ! :((

ghostdoc
27-02-2010, 09:30
Chúc mừng ngày thầy thuốc VN, chúc mọi người luôn vui, hạnh phúc và thành công trong công tác.


http://www.fabuloussavers.com/wallpapers/37_tulips_beautiful_flowers_desktopwallpaper_l.jpg
Nghề Y giống như bông hoa đỏ trong muôn ngàn bông hoa vàng vậy, lẻ loi, nhưng vô cùng đặc biệt :)

Chúc cho báo chí ngày càng tốn ít giấy mực khi nói về chúng ta (tất nhiên là lợi nhuận sẽ giảm đáng kể).

PCP
27-02-2010, 11:43
Nếu chỉ có lời khen thì chúng ta là tiên chứ không phải là con người.
Chúc các bạn có sức khỏe tốt, có đam mê với nghề nghiệp và có đủ tiền để sống!

sylvia
27-02-2010, 11:57
chúc mừng ngày 27/2.
chúc các bạn, các anh chị và cô chú luôn khỏe mạnh để chăm sóc sức khỏe cho người khác!

thomun06
27-02-2010, 12:02
Tôi nghĩ ngành nào cũng có tiêu cực,báo chí thì phê phán người khác nhưng trong ngành báo chí cũng có nhiều tiêu cực đó thôi .... Con sâu bỏ rầu nồi canh ấy mà. Quan trọng là mình yêu nghề và không thấy hổ thẹn với lương tâm là được.

Kingdom
27-02-2010, 12:12
Xin phép xóa bài này!

noci
27-02-2010, 13:32
Các trường Y tuyển sinh chỉ dựa trên điểm số nên đâu phải tất cả các người đã, đang, sẽ là những bác sĩ, những thầy thuốc ai cũng nhìn nhận 1 cách đúng đắn về mục đích và nhiệm vụ. Vì thế trong ngành Y cũng có tiêu cực không kém gì những ngày nghề khác. Chỉ hi vọng những ai đã chọn ngành Y thì cũng phải có lương tâm nghề nghiệp dù 1 ít. Cuối cùng chúc mừng ngày thầy thuốc Việt Nam! Chúc ngành Y mãi là ngành cao quý!

NgoaLong
27-02-2010, 13:44
Tôi xin chúc các anh chị em một ngày thứ 7 (27/2) thật ý nghĩa, luôn luôn khỏe mạnh, vui tươi, hạnh phúc và làm ăn phát đạt...

nghenguyhiem
27-02-2010, 15:54
Chúc mừng....
http://upnhanh.sieuthinhanh.com/tmpimages/images/sieuthiNHANH201002275708y2u4yty3yz168694.jpeg

philongbd
27-02-2010, 19:37
Chỉ thấy mình chúc mừng chính mình thôi. Xã hội chưa thật sự trân trọng nhân viên y tế

hoa sữa
27-02-2010, 22:18
chúc mọi người công tác tốt,tận tâm với nghề,mãi yêu ngành y nhé.
chúc các bạn sinh viên y khoa học tập thật tốt,phấn đấu trở thành một bác sĩ giỏi.

giang10
27-02-2010, 22:24
Chúc các bác đồng nghiệp luôn có nhiều sức khỏe và thành công trong nghề nghiệp!

drquocphu
27-02-2010, 23:30
nhân ngày thầy thuốc VN 27-2. Toi xin chuc cho tất cả các anh các chị nhiều SỨC KHỎE và nhiều THÀNH CÔNG MỚI trong sự nghiệp.
và tất cả các bạn (cũng như tôi) đã và đang chọn theo cái nghề "nguy hiểm" nay : http://www.ngoisao.net/News/Choi-blog/2008/10/3B9C705A/

Kingdom
28-02-2010, 02:46
Ủa, tại sao ngày lễ lớn vậy nhằm thứ 7 mà trực không được nghỉ bù?

ngườiphươngxa
03-03-2010, 01:02
Chào các bạn,

Ngày Thầy thuốc VN 27 tháng Hai đã qua rồi, lang thang trên mạng, chổm được bài này của một tu sĩ công giáo nói về ba thành phần được xã hội VN tôn lên chức Thầy: thầy tu, thầy giáo và thầy thuốc.... xin đem về các bạn cùng đọc.

Thôi thì đời sống khó khăn, vất vã thật, nhưng nghĩ rằng xã hội cũng không bao giờ quên những người thầy thuốc, mặc cho cực nhọc, phiền muộn, lúc nào cũng cố gắng làm toàn nghĩa vụ lương y....

" Nhân Ngày Thầy Thuốc 27 tháng 2, xin kính gửi đến các Thầy Thuốc chân chính một bài viết về Thầy Thuốc. Tác giả cáo lỗi đã quá bận bịu, không viết được bài mới, mà chỉ tìm lại được một bài cũ viết từ năm 2005 cũng vào dịp này...
Nhiều người vẫn bảo trong xã hội Việt Nam, có 3 giới được trân trọng gọi bằng “Thầy”: Thầy Giáo, Thầy Tu và Thầy Thuốc. Tại sao vậy ? Xin thưa ai cũng có thể trả lời ngay được rằng: vì đó là những nghề cao quý, chuyên dạy người, giúp người và cứu người. “Thầy” cũng còn được hiểu là cha, là bố của ta, là đấng sinh thành cho ta làm người.

Về “Thầy Tu”, chắc chắn ai trong chúng ta cũng có thể hồi nhớ lại trong đời mình ít là một vị Giám Mục, Linh Mục, hay Tu Sĩ nào đó đúng nghĩa là thầy và là cha, là mẹ của chúng ta. Còn bản thân tôi bây giờ được người ta kính cẩn gọi là “cha”, được các bạn trẻ sinh viên quý mến kêu “bố ơi”, thú thật nhiều khi thấy hổ thẹn vì còn nhiều bất xứng lắm. Cứ phải cố gắng noi gương các “cha” của mình mà sống, mà ứng xử cho đàng hoàng hơn.

Về “Thầy Giáo”, tôi từng là giáo viên vỏn vẹn có 5 năm khi mới hai mươi mấy tuổi đời, lại không dạy học trò mà chỉ thỉnh thoảng bồi dưỡng chuyên môn cho các giáo viên, sau này đi Thanh Niên Xung Phong, tôi có được thêm vỏn vẹn 6 tháng làm hiệu trưởng trường Bổ Túc Văn Hóa của Tổng Đội 1 ở xã Tà Nung của người dân tộc K'Hor. Do vậy chưa bao giờ tôi dám nhận mình là thầy giáo đúng nghĩa.
May mắn là tôi đã có được những thầy cô giáo mà tôi mang ơn dạy dỗ như trời bể, đến mức có thể gọi là người cha, là người mẹ thứ hai, không sinh, không dưỡng nhưng lại giúp tôi nên người. Tôi nhớ mãi ngày mình khấn trọn trong DCCT, mẹ tôi vừa qua đời hơn một tháng trước, ngay sau Lễ, soeur Tô Thị Anh, Dòng Đức Bà – cô giáo đã dạy tôi môn Tâm Lý Gặp Gỡ Chiều Sâu – nhỏ nhẹ bảo: “Anh Uy ơi, tôi xin tặng cho anh một nụ hôn thay cho má của anh nghen !” Và cô đã ôm chầm lấy tôi, xiết chặt. Vẻ bên ngoài thì hơi Tây một chút, nhưng tình cảm gửi gấm bên trong thì đúng là một vòng tay ấm áp của một người mẹ.

Còn với người “Thầy Thuốc”, tôi đã 2 lần được đại phẫu: năm 1979 khi sắp vỡ tung khúc ruột thừa viêm to, tôi còn nhớ tên ân nhân cứu sống mình là bác sĩ Bảo, bệnh viện Sàigòn; và năm 2001 mổ lấy một khối u tròn như quả banh pingpong trong ruột tại một bệnh viện hiện đại quận 16 Paris, tiếc là tôi đã vô tình đến nỗi quên không tìm gặp cũng không nhớ được tên vị giáo sư bác sĩ người Pháp đã cứu mình kịp thời khỏi tai họa ung thư.

Vậy đó, Thầy Giáo thì rèn đúc nên tâm hồn mình, Thầy Tu thì hướng dẫn tâm linh cho mình sống cho phải đạo, còn Thầy Thuốc thì chăm sóc và cứu chữa mình để mình được tiếp tục sống. Chúng ta mang ơn các Thầy mà lại không bị các Thầy đòi phải trả ơn, nếu mình có muốn trả ơn thì chỉ có cách sống nết na hơn, tốt lành hơn mà thôi. Các Thầy tuyệt vời của chúng ta chẳng mong gì điều gì khác.

Ừ nhỉ, chưa ai nghĩ đến chuyện trong năm chọn ra một ngày của “Thầy Tu”, xã hội chúng ta chỉ mới có Ngày “Thầy Giáo” 20 tháng 11 và Ngày “Thầy Thuốc” 27 tháng 2 hôm nay. Tôi cứ băn khoăn mãi không biết sẽ viết gì đây nhân Ngày đặc biệt này, may quá lại gặp được bác sĩ Hoàng Đức Quyền, trước đây hơn mười năm khi còn là sinh viên đã từng sinh hoạt ở DCCT. Tôi ngỏ ý xin anh viết một chút gì đó về nghề “Thầy Thuốc”, anh kêu bận quá, tôi nài nỉ thêm mà không chắc sẽ nhận được gì, không ngờ cuối cùng tôi nhận được qua E-Mail lời tâm sự dưới đây.

“...Sáng nay, vì đến tua trực, tôi vào Phòng Sanh và một sản phụ trẻ tuổi đã làm tôi chú ý. Hình như tôi đã gặp em ở đâu đó. Thôi đúng rồi, cách đây hai năm, tôi biết em khi em còn đang học lớp 11. Chúng tôi đã nhận ra nhau, em nhờ tôi giúp đỡ vì không có người quen nào. Tôi đã động viên em, hướng dẫn những điều cần thiết. Cuộc “vượt cạn” của em tưởng chừng diễn tiến bình thường, nào ngờ... kết cục thì... chỉ cứu được con trai của em, còn em thì các bác sĩ phải bó tay vì “băng huyết do nhau cài răng lược”.
Em chỉ là một trong nhiều sản phụ gặp trục trặc trong lúc vượt cạn. Nhiều sản phụ phải cắt tử cung vĩnh viễn không mang thai được nữa; hoặc băng huyết nặng sau sanh, nhiễm trùng hậu sản, sức khỏe giảm sút rất nhiều sau khi sinh con... Tôi đã cảm nghiệm thật sâu sắc về sự hy sinh mất mát của người mẹ khi phải “mang nặng, đẻ đau” một đứa con. Những cảm xúc đó đã đánh động tôi viết thành một bài thơ, tạm gọi như vậy, vì thực ra hồi còn đi học Phổ Thông, tôi luôn bị điểm kém môn Văn.

CẢM XÚC
Kính tặng các Bà Mẹ,
Đặc biệt Người Mẹ yêu quý của con...

Em nhìn tôi, đôi mắt đen tròn ngơ ngác,
Sao quen quá đôi mắt này đã gặp.
Mới năm nào còn cô bé ngây thơ
Mà giờ đây, Em đã là Sản Phụ.

Tiền chuyển dạ, em nhìn tôi nhờ vả
Môi em cười, miệng em nói líu lo
Ôi vui quá em trở thành người mẹ
Đau khổ nào bằng hạnh phúc này không ?

Chuyển dạ rồi, những cơn đau vật vã,
Em mím môi, tay bấu chặt thành bàn.
Ai hiểu em lúc này em nhỉ,
Những cơn đau xé thịt da người.

Vì kiệt sức đôi mắt em đờ đẫn.
Bỗng vọng lại một tiếng khóc... oe... oe...
Miệng thều thào, toàn thân em ngất lịm,
Mặt nhợt nhạt, vầng trán đẫm mồ hôi..

Một vùng đỏ thẫm và em đã ngã gục.
Tôi thót người, bất lực nhìn theo,
Chiếc băng ca lướt nhanh vào phòng mổ.
Ôi thương quá tấm thân gầy chịu đựng,
Để được con, em chết cả đời người !.

Bàng hoàng nhìn em, tôi nghĩ về Mẹ,
Một đàn con, bấy nhiêu lần sinh nở,
Gánh nặng lo toan của ăn cái mặc.
Đau khổ quá nhiều, Mẹ tần tảo sớm hôm...
Cảm ơn Mẹ đã cho con cuộc sống,
Mẹ ơi Mẹ ! hãy sống mãi bên con !

Bs. HOÀNG ĐỨC QUYỀN

Đọc xong, tôi đã xúc động thật sự. Ước gì xã hội bây giờ có được nhiều nhiều những bác sĩ vừa có Tài, lại vừa có cái Tâm như thế đối với cha mẹ, đối với học trò, đối với đồng nghiệp, và nhất là đối với bệnh nhân, để bớt dần đi những... “con sâu màu trắng làm rầu nồi canh”...
Lm. LÊ QUANG UY, DCCT
Ngày Thầy Thuốc 27.2.2005

http://huongvedaihoidanchua.net/ngonnenchodoi/3665.html

Bình luận :
.......
PHẠM PHÚC THỊNH lúc 28/02/2010 01:26:46
Cảm ơn những người thầy thuốc chân chính đã hy sinh rất nhiều cho cuộc đời còn tin tưởng vào 2 chữ "lương y", nếu bạn có gặp đâu đó những hính ảnh thầy thuốc chưa phải là "lương y" xin bạn cũng hãy thông cảm và hiểu cho họ cũng chỉ là con người, cũng có những lo toan trong cuộc sống bên ngoài chuyên môn. Xin hãy lên án những hành động sai của họ, nhưng xin đừng lên án bản thân họ, đừng đưa bản thân họ lên phương tiện thông tin quần chúng để những người thân của họ phải đau lòng.
Với các nhân viên ngành y tế, xin chúc các anh chị một ngày 27/2 thật nhiều ý nghĩa, và chỉ mong các anh chị luôn có TÂM trong tất cả các việc làm của mình để cùng nhau chúng ta dần thay đổi xã hội của chúng ta ngày một nhân bản hơn.

Pham Thanh Toan lúc 27/02/2010 21:26:47
Cam on Cha Uy da dang bai tho cua Bac Si Hoang Duc Quyen. La qua, doc chua xong bai tho ma sao nuoc mat da tran trua...

Hoang Yen lúc 27/02/2010 04:49:43
Gio xa hoi Viet Nam cung dang co rat nhieu Bac si nhan tai va nhan duc, nhung vi han che qua nhieu trong nganh y te nhu Benh vien qua tai, phe canh, be phai, roi Bac si thi lam viec qua suc ma khong duoc xung dang voi dong luong... rat nhieu nhieu thu, nen nhung Bac si hien dang hoc tap o nuoc ngoai rat muon quay ve nhung nghi den nhung canh ay nen hau nhu ai cung muon o lai, khong dam tro ve que huong... rat dang buon nhung cung de hieu cho ho... Hi vong 1 ngay nao do, xa hoi Viet Nam se thay doi, va dat nuoc se co nhieu Bac si nhan tai nhan duc san sang hi sinh va phuc vu cho benh nhan cua minh... "


Ngành sản lúc nào cũng đem lại nhiều nguồn cảm xúc! phải chăng người sản phụ không phải là bệnh nhân mà là những bà Mẹ, đau nặng đẻ đau, để đem lại nguồn sống... NPX