PDA

View Full Version : Cho em hỏi về ngành điều dưỡng



binhyen
22-08-2009, 13:44
nam nay e do nganh dieu duong >:D<
the nhung nhiu nguoi noi lam nhut chi lam
bun lam
co ai hoc khoa dieu duong thi nc voi e voi
minh hoi may bac si,y si ai cung lac dau
huhu
co chi y ta con noi
em nen nop ho so trung cap duoc se co tuong lai hon
dieu duong oi la dieu duong
mun di tu tu lun
bun oi la bun

hoa hồng gió
22-08-2009, 17:58
mình không học điều dưỡng, nhưng nói thật ở trường mình thì thấy YTCC với điều dưỡng được coi trọng lắm, đến mực mình...muốn thi lại nữa tề
Ngành nào cũng vậy điều quan trọng là bạn thực sự thích và yêu thì mới học tốt được.
Chỉ cần được phục vụ bệnh nhân, mình nghĩ, đó là một sứ mạng thiêng liêng của những người trong ngành y tế...

Scor
24-08-2009, 16:25
ai nói cái gì mà khiến bạn buồn vậy?

shurikentrang
24-08-2009, 22:45
chẳng nói trước điều j đâu bạn ơi . cứ học thử đi , nếu được thì đi tiếp còn không thì thi lại giống mình nè . mình cũng học điều dưỡng nè

ngoisaomoi
25-08-2009, 18:44
Bạn ơi đừng bi quan vậy,bác sĩ hay điều dưỡng cũng đều cùng chung sứ mệnh phục vụ bệnh nhân mà,dù là ngành nào cũng đc,miễn là mình có đam mê,họ nói gì thì kệ họ,ko ai đoán trc đc điều gì cả.Có đam mê bạn sẽ làm đc tất cả.Chúc bạn lun vui tươi nhé.

virus pnt
25-08-2009, 19:57
mình là sinh viên y1 phạm ngọc thạch...mình phải luyện thi 2 năm mới đậu....trong 2 năm đó,mình vừa đi học luyen thi vừa học cử nhân dd hệ chính qui của dại học y dược tphcm(rất cực)...thú thật năm đó tại thi y rớt nên mình mới vô học dd chờ thi lại...nên mình hoc trong tâm trạng chán lắm...vì mình ko thích và vì mình nghe nói dd ko có tương lai lắm,và mình lại là con trai mới ác chứ!!!vì vậy mình khuyên bạn,nếu ban thật sư ko thích lắm thì hãy luyện thi lại!!vì mình đã học gần hết năm 2 dd rồi mới đâu y nên mình hiểu rất rõ....nhưng nghề dd cũng có cái hay riêng của nghề,ko có dd thì sẽ ko có ai chăm sóc bênh nhân,vì vậy bác sĩ chữa bênh mà ko có dd chăm sóc thì cung tiêu......nếu bạn muốn biết j thêm thì cứ hỏi nhe...mình sẽ trả lời,mình cũng đã thực tập lun roi....ko bít j cứ hỏi mình!

vudieuthantien
24-09-2009, 11:56
nam nay e do nganh dieu duong >:D<
the nhung nhiu nguoi noi lam nhut chi lam
bun lam
co ai hoc khoa dieu duong thi nc voi e voi
Chào bạn,
Trước tiên nếu bạn muốn làm cái gì thành công thì phải nên chú tâm và biết tôn trọng cái đó, cũng như nên biết tôn trọng mọi người bằng cách "GÕ TIẾNG VIỆT CÓ DẤU" (Không riêng gì diễn đàn này mà tất cả các diễn đàn khác dùng tiếng Việt)
Vấn đề học điều dưỡng của bạn mình sẽ không nói đến mà mình chỉ xin kể lại cái quá trình học tập, làm việc và phấn đấu của cá nhân mình cho bạn thấy. Ah, Mình là 1 y sỹ (Mà y sỹ thì thời buổi bây giờ người ta không thừa nhận nữa cơ)
Sau mấy lần thi ĐH mãi ko đậu. Chán!!! Muốn quẳng tất cả. Nhờ có sự động viên của gia đình, bạn bè, người yêu mình thi vào 1 trường trung cấp y của quân đội. Thi vậy chứ cũng ko có hứng thú học vì mình quyết tâm hoặc là bác sỹ, hoặc là cử nhân ngoại ngữ. Lúc đó trong thâm tam cứ nghĩ rằng làm thằng đàn ông như mình mà phải đi làm y sỹ quèn à. ....
Có kết quả trúng tuyển trung cấp y. Giờ ko đi cũng ko đc, vì ko có sự lựa chọn. Nhìn những ánh mắt thất vọng của bố mẹ sau 2 lần thi ko đậu, mình đã làm vui lòng bố mẹ bằng sự đồng ý vào học trung cấp y. Nhưng lúc đó mình cứ nghĩ rằng sẽ vừa học trung cấp y vừa ôn thi ĐH tiếp. Mấy tháng đầu bố mẹ cứ điện thoại động viên, hỏi thăm, bảo con cố học để lấy cái bằng cấp. Lúc đó mình đã bỏ bê gần như hoàn toàn các môn học ở trường mà đầu tư vào ôn thi ĐH. Ám ảnh bởi những lời động viên của bố mẹ, mình đã quyết ko học ĐH nữa mà đầu tư hoàn toàn vào trung cấp y. Càng học mình thấy càng mê cái ngành này. Ngoài những kiến thức cơ bản về chăm sóc sức khỏe bệnh nhân cho y sỹ, thì mình còn tự tìm tòi thêm về các kiến thức cao hơn dành cho công tác chẩn đoán , điều trị. Kết quả 3 năm học mình đạt tốt nghiệp loại khá.
Ra trường ko xin được việc làm, nhưng cũng ko muốn về nhà ăn bám bố mẹ. Mình đã tự tìm kế sinh nhai mất gần 1 năm, từ giữ xe đạp đến bưng bê...bên cạnh đó vẫn duy trì tìm kiếm công việc cho mình. Nộp hồ sơ đủ khắp nơi, từ phòng khám tới bệnh viện, trạm xá. Đến lúc tưởng chừng như vô vọng thì mình được Trung tâm cấp cứu TP Đà Nẵng tiếp nhận và sắp xếp công việc. Từ đây mọi chuyện đã thay đổi. Mặc dù lương bổng ko cao, nhưng ở đây mình được học thêm rất nhiều thứ, là những kiến thức mà mình ko hề được học ở trưởng (Học 10 nhưng chỉ sử dụng được 3-4 thôi). Đặc biệt làm cái nghề cấp cứu (bằng xe cứu thương) tận nơi khiến cho mình hết sức thích thú, bởi đơn giản 1 điều rằng mình có thể cứu được những bệnh nhân trong trong cơn nguy kịch mà nếu người nhà tự đưa bệnh nhân tới bệnh viện thì có thể nguy cơ tử vong rất cao. Bạn có biết là mỗi lần mình cứu được 1 người bị ngừng tim ngừng thở sống lại là mình cảm thấy làm được 1 việc rất có ý nghĩa ko. Cứ như vậy mình tiếp tục phấn đấu và cống hiến cho ngành khoảng 3,5 năm. Đến 1 ngày mình có cơ hội làm việc tại một môi trường quốc tế, nơi mà người ta làm việc với tinh thần rất chuyên nghiệp và đòi hỏi sự phấn đấu cao và phải thể hiện được năng lực chuyên môn giỏi, đó là chưa kể là phải giao tiếp hoàn toàn bằng tiếng Anh. Mình đã thử sức mình, và qua hơn 3,5 năm mình đã thành công. Mình đã học được thêm nhiều kiến thức mới, cũng như hiểu được về quan điểm điều trị của các BS Việt Nam và các BS nước ngoài. Cũng tại phòng khám quốc tế này mình đã thấy được 1 điều là giữa bác sỹ hay điều dưỡng không có khoảng cách và đôi khi thậm chí vai trò quan trọng như nhau trong công tác điều trị bệnh nhân. Có những lúc Bác sỹ cần vài ý kiến đóng góp trong điều trị thì ngay ý kiến của 1 điều dưỡng mà nó hữu ích thì người ta sẽ áp dụng ngay (Đó là phương pháp làm việc tập thể). Ngay cả khi các Bác sỹ hội chẩn các điều dưỡng có thể được tham gia. Mình rất yêu thích công việc mình đang làm. Có người nói sao mình còn trẻ mà mình lại ko phấn đấu học lên thành bác sỹ. Nhưng theo mình học cao hơn hay ko ko quan trọng mà quan trọng là mình yêu cái nghề, mà ko có nghề nào là xấu cả, chỉ có điều cần có cái tâm huyết với nghề. Ngoài ra, mỗi vị trí, mỗi chức vụ hay học vị cao hay thấp đều có cái hay có cái giở, quan trọng là bạn chọn cái phù hợp cho mình.....
Hy vọng qua đây mình giúp bạn được nhiều điều

binhyen
16-11-2009, 20:22
ko có nghề nào là xấu cả, chỉ có điều cần có cái tâm huyết với nghề. Ngoài ra, mỗi vị trí, mỗi chức vụ hay học vị cao hay thấp đều có cái hay có cái giở, quan trọng là bạn chọn cái phù hợp cho mình...
đôi khi chỉ qua vài lời nói mà có thể thay đổi cả con người
đó là s­ụ thật

tinhvan_1988
20-12-2009, 21:02
bạn đừng buồn nhé nếu bạn đã từng đến bv việt đức bạn sẽ thấy điều dưỡng ở đấy xuất sắc thế nào.đầy bs nội trú còn theo học hỏi kinh nghiệm đó.rất vui được làm quen với bạn.không có ngành học nào tồi tệ cả chỉ cần cố gắng bạn sẽ thành công

caphesang
20-12-2009, 22:50
Chào bạn,
Trước tiên nếu bạn muốn làm cái gì thành công thì phải nên chú tâm và biết tôn trọng cái đó, cũng như nên biết tôn trọng mọi người bằng cách "GÕ TIẾNG VIỆT CÓ DẤU" (Không riêng gì diễn đàn này mà tất cả các diễn đàn khác dùng tiếng Việt)
Vấn đề học điều dưỡng của bạn mình sẽ không nói đến mà mình chỉ xin kể lại cái quá trình học tập, làm việc và phấn đấu của cá nhân mình cho bạn thấy. Ah, Mình là 1 y sỹ (Mà y sỹ thì thời buổi bây giờ người ta không thừa nhận nữa cơ)
Sau mấy lần thi ĐH mãi ko đậu. Chán!!! Muốn quẳng tất cả. Nhờ có sự động viên của gia đình, bạn bè, người yêu mình thi vào 1 trường trung cấp y của quân đội. Thi vậy chứ cũng ko có hứng thú học vì mình quyết tâm hoặc là bác sỹ, hoặc là cử nhân ngoại ngữ. Lúc đó trong thâm tam cứ nghĩ rằng làm thằng đàn ông như mình mà phải đi làm y sỹ quèn à. ....
Có kết quả trúng tuyển trung cấp y. Giờ ko đi cũng ko đc, vì ko có sự lựa chọn. Nhìn những ánh mắt thất vọng của bố mẹ sau 2 lần thi ko đậu, mình đã làm vui lòng bố mẹ bằng sự đồng ý vào học trung cấp y. Nhưng lúc đó mình cứ nghĩ rằng sẽ vừa học trung cấp y vừa ôn thi ĐH tiếp. Mấy tháng đầu bố mẹ cứ điện thoại động viên, hỏi thăm, bảo con cố học để lấy cái bằng cấp. Lúc đó mình đã bỏ bê gần như hoàn toàn các môn học ở trường mà đầu tư vào ôn thi ĐH. Ám ảnh bởi những lời động viên của bố mẹ, mình đã quyết ko học ĐH nữa mà đầu tư hoàn toàn vào trung cấp y. Càng học mình thấy càng mê cái ngành này. Ngoài những kiến thức cơ bản về chăm sóc sức khỏe bệnh nhân cho y sỹ, thì mình còn tự tìm tòi thêm về các kiến thức cao hơn dành cho công tác chẩn đoán , điều trị. Kết quả 3 năm học mình đạt tốt nghiệp loại khá.
Ra trường ko xin được việc làm, nhưng cũng ko muốn về nhà ăn bám bố mẹ. Mình đã tự tìm kế sinh nhai mất gần 1 năm, từ giữ xe đạp đến bưng bê...bên cạnh đó vẫn duy trì tìm kiếm công việc cho mình. Nộp hồ sơ đủ khắp nơi, từ phòng khám tới bệnh viện, trạm xá. Đến lúc tưởng chừng như vô vọng thì mình được Trung tâm cấp cứu TP Đà Nẵng tiếp nhận và sắp xếp công việc. Từ đây mọi chuyện đã thay đổi. Mặc dù lương bổng ko cao, nhưng ở đây mình được học thêm rất nhiều thứ, là những kiến thức mà mình ko hề được học ở trưởng (Học 10 nhưng chỉ sử dụng được 3-4 thôi). Đặc biệt làm cái nghề cấp cứu (bằng xe cứu thương) tận nơi khiến cho mình hết sức thích thú, bởi đơn giản 1 điều rằng mình có thể cứu được những bệnh nhân trong trong cơn nguy kịch mà nếu người nhà tự đưa bệnh nhân tới bệnh viện thì có thể nguy cơ tử vong rất cao. Bạn có biết là mỗi lần mình cứu được 1 người bị ngừng tim ngừng thở sống lại là mình cảm thấy làm được 1 việc rất có ý nghĩa ko. Cứ như vậy mình tiếp tục phấn đấu và cống hiến cho ngành khoảng 3,5 năm. Đến 1 ngày mình có cơ hội làm việc tại một môi trường quốc tế, nơi mà người ta làm việc với tinh thần rất chuyên nghiệp và đòi hỏi sự phấn đấu cao và phải thể hiện được năng lực chuyên môn giỏi, đó là chưa kể là phải giao tiếp hoàn toàn bằng tiếng Anh. Mình đã thử sức mình, và qua hơn 3,5 năm mình đã thành công. Mình đã học được thêm nhiều kiến thức mới, cũng như hiểu được về quan điểm điều trị của các BS Việt Nam và các BS nước ngoài. Cũng tại phòng khám quốc tế này mình đã thấy được 1 điều là giữa bác sỹ hay điều dưỡng không có khoảng cách và đôi khi thậm chí vai trò quan trọng như nhau trong công tác điều trị bệnh nhân. Có những lúc Bác sỹ cần vài ý kiến đóng góp trong điều trị thì ngay ý kiến của 1 điều dưỡng mà nó hữu ích thì người ta sẽ áp dụng ngay (Đó là phương pháp làm việc tập thể). Ngay cả khi các Bác sỹ hội chẩn các điều dưỡng có thể được tham gia. Mình rất yêu thích công việc mình đang làm. Có người nói sao mình còn trẻ mà mình lại ko phấn đấu học lên thành bác sỹ. Nhưng theo mình học cao hơn hay ko ko quan trọng mà quan trọng là mình yêu cái nghề, mà ko có nghề nào là xấu cả, chỉ có điều cần có cái tâm huyết với nghề. Ngoài ra, mỗi vị trí, mỗi chức vụ hay học vị cao hay thấp đều có cái hay có cái giở, quan trọng là bạn chọn cái phù hợp cho mình.....
Hy vọng qua đây mình giúp bạn được nhiều điều

Thật sự khâm phục và ngưỡng mộ.soi gương bạn mình thấy hổ thẹn quá

conmuoi
21-12-2009, 00:19
:D bạn hỏi khó quá . thực sự mình không biết khuyên bạn thế nào cho phải nữa . Mình chỉ muốn nói với bạn rằng : nếu có năng lực bạn hãy cố gắng phấn đấu để có khả năng cống hiến nhiều cho bản thân , gia đình và cho người dân . Ngành học nào cũng cao quý cũng đáng được trân trọng vậy nên hãy làm theo năng lực và sở thích của bạn !
Hy vọng bạn có những quyết định đúng đắn !

milo90
04-04-2010, 22:35
Mình cũng là sinh viên điều dưỡng đây,năm thứ hai rồi.Thú thực nhiều lúc nghĩ cũng nản lắm, học hành cũng vất vả mà không được coi trọng gì cả , nhiều thầy cô tỏ ra rất coi thường ngành điều dưỡng, nên lắm lúc cũng thấy tự ái.Nhiều lúc cũng nghĩ sao ngày xưa không thi đa khoa Y Hải Phòng nhưng nghĩ thế thì cũng được gì đâu, giờ mà thi lại không chắc đỗ mà làm khổ cả bố mẹ.[color=red] Nhiều anh chị học điều dưỡng ra vẫn rất thành công đấy thôi , tất nhiên đấy chỉ là số ít thôi, nhưng người ta học được và làm được thì mình cũng làm được phải không, đã trót gắn bó với cái nghề này rồi thì cũng phải cố yêu nó thôi, và sống hết mình vì nó nữa. Đọc bài của vudieuthantien thấy rất xúc động, mình như có thêm động lực để tiếp tục học vậy.Cảm ơn anh rất nhiều.

quanghuany05
06-04-2010, 19:06
không biết nói gì hơn,bạn có nghĩ răng đôi khi mình tự chọn nghề nhưng đôi lúc cái nghề lại chọn ta không,hãy kiên trì bạn nhé.thành công sẽ đến với bạn

Vatm_K5C
06-04-2010, 19:26
Ừ. Mình công nhận là cái nghề nó chọn ta thì chạy đâu cũng không thoát được. Bác Milo90 định thi y Hải Phòng tức là ở Hải Phòng à :). Em đang đi tìm đồng hương nè :D.

milo90
07-04-2010, 11:08
Tiếc là tớ Không phải dân Hải Phòng.Hồi đó có ước mơ thi đa khoa y Hà Nội, nhưng nghĩ nghĩ lúc đó sức học của mình không thể thi được nên cô giáo, bạn bè đều khuyên thi Y hải phòng, có điều vì ngại xa nhà, cung chưa hiểu rõ về ngành điều dưỡng lắm nên mình mới thi Điều dưỡng Y hà nội.

Vatm_K5C
08-04-2010, 10:29
Em ngày xưa không định học y nên không để ý lắm y Hải Phòng hay Hà Nội. Mà em có đứa bạn học điều dưỡng kêu học cũng được mà. Nó bảo dễ gần bệnh nhân hơn. Mà vào bệnh viện có phải cứ chữa hết bệnh là xong đâu. Vấn đề còn ở tinh thần người ta nữa chứ. Mà về tinh thần thì điều dưỡng tuyệt vời rồi. Chứ các bác sĩ có phải lúc nào cũng túc trực cạnh bệnh nhân mà đi sâu vào đời sống họ đâu. Anh (chị) cứ thử nghĩ xem. Điều dưỡng giống mẹ hiền hơn mà. Nhưng làm "mẹ" của một đàn con "không mấy thơ ngây" thế cũng vất vả lắm. Cố gắng lên anh (chị) nhé. Có thể một điều dưỡng giỏi không cứ gì ở chuyên môn. Một điều dưỡng gắn bó với nghề là một điều dưỡng có lương tâm và trách nhiệm. Cái đó nhiều bác sĩ vẫn chưa hề làm được. Tặng anh (chị) chữ này nè.
http://i256.photobucket.com/albums/hh188/ld2717/14.jpg

milo90
18-04-2010, 02:56
Cảm ơn rất nhiều vì sự động viên của bạn và cả sự cảm thông của bạn dành cho nhưng người học điêu dưỡng nữa, không phải bác sĩ nào cũng tôn trọng điều dưỡng như vậy đâu :D

Vatm_K5C
18-04-2010, 10:32
Không phải là cảm thông, mà là tôn trọng ạ. Một xã hội muốn cân bằng phải có sự hoạt động hài hòa của tất cả các mặt trong cuộc sống. Một kĩ sư không thể thành công nếu không có những công nhân, cửu vạn. Người người tầm thường chỉ biết ta ngồi cao hơn mọi người mà không biết ai cho ta cái ghế ấy. Và chắc chắn không thể tồn tại được lâu. Thành công trước bệnh tật không chỉ do bác sĩ điều trị hay bác sĩ chẩn đoán. Xã hội đã cho ta một vị trí, tốt hay xấu đều do mình cả. Và nhìn nhận một điều dưỡng không chỉ do bác sĩ, mà còn từ bệnh nhân hay rộng hơn là toàn xã hội. Cá nhân bác sĩ hay bất kì một người nào không có quyền phán xét một người khác không cùng chuyên môn với mình. Nếu có thì đó chỉ là một cái nhìn thiển cận và thật tội nghiệp cho những con người thiển cận đó. Vậy nên em rất mong những anh chị điều dưỡng hãy tiếp tục gắn bó với công việc của mình, công lao của mọi người sẽ được toàn xã hội ghi nhận.

Kingdom
18-04-2010, 16:58
Xin phép xóa bài này!

bui thi le hien
18-04-2010, 21:39
cuoc doi la vay do co ai ma chiu minh thua ng khac dau ha ban .con nguoi ai cung vay thoi su do ky se rat nguy hiem doi voi nhung nguoi co tam dia doc ac .con nhung ai tot thi hop se ko lam gi ma chi tuc chut la het lien ah.con su giau ngheo thi cung hay phan biet that nhi .minh that su ko hieu noi tien bac no chia doi khoai cach lon den nhu vay sao.nhung chung ta phai biet dung day va tra loi ho o ngay mai ban nhe!

milo90
02-05-2010, 16:42
Không phải là cảm thông, mà là tôn trọng ạ. Một xã hội muốn cân bằng phải có sự hoạt động hài hòa của tất cả các mặt trong cuộc sống. Một kĩ sư không thể thành công nếu không có những công nhân, cửu vạn. Người người tầm thường chỉ biết ta ngồi cao hơn mọi người mà không biết ai cho ta cái ghế ấy. Và chắc chắn không thể tồn tại được lâu. Thành công trước bệnh tật không chỉ do bác sĩ điều trị hay bác sĩ chẩn đoán. Xã hội đã cho ta một vị trí, tốt hay xấu đều do mình cả. Và nhìn nhận một điều dưỡng không chỉ do bác sĩ, mà còn từ bệnh nhân hay rộng hơn là toàn xã hội. Cá nhân bác sĩ hay bất kì một người nào không có quyền phán xét một người khác không cùng chuyên môn với mình. Nếu có thì đó chỉ là một cái nhìn thiển cận và thật tội nghiệp cho những con người thiển cận đó. Vậy nên em rất mong những anh chị điều dưỡng hãy tiếp tục gắn bó với công việc của mình, công lao của mọi người sẽ được toàn xã hội ghi nhận.
Bạn nói rất hay tiếc là chưa có nhiều người hiểu được điều này như bạn, mình thú nhận cũng chưa hiểu được nó cho tới khi đọc bài này của bạn, cảm ơn bạn!!!!!!!!!rất mong được học hỏi nhiều nữa từ bạn:)

Truongsinhlinhgia
25-06-2010, 00:37
Chào! Mình cũng là sv điều dưỡng nè,khi chọn ngành này mình cũng đã nghĩ đến điều này, nhưng quan niệm sống của mình là: "Hãy vững tin trên con đường mình đã chọn!". Và bạn cũng vậy nhé!

Học Đạo
25-06-2010, 12:54
Bạn nói rất hay tiếc là chưa có nhiều người hiểu được điều này như bạn, mình thú nhận cũng chưa hiểu được nó cho tới khi đọc bài này của bạn, cảm ơn bạn!!!!!!!!!rất mong được học hỏi nhiều nữa từ bạn:)

Vấn đề LUẬN HÀNH phải đi cùng lúc! Và nếu được thế ... thế gian nầy là HẠNH PHÚC THẬT.
Chỉ e rằng > Nghĩ - Biết - Nói - Luận - Bàn thì HAY QUÁ!
Nhưng LÀM thì ngược lại, hay chẳng ra làm sao cả ... Chuyện nầy có vô khối người đang là như thế (có cả tôi nữa!)

Còn như không phải vậy ? - Mọi người đã là THÁNH SỐNG rồi!? [ Thánh nhơn vô bịnh ]

Vatm_K5C
25-06-2010, 14:00
Nói mà không làm, nói một đằng làm một nẻo, đều là xử thế mà bác.

lamnguyenkhoay
08-04-2013, 20:56
Mình có 1 đứa em học cùng trường cấp 3, năm nay nó chuẩn bị thi đại học.
Biết mình học Y, nó lân la hỏi thăm, chuyện học hành thế nào, chuyện trường lớp, học đại học ra sao, gặp bệnh nhân...
Nó rất thích học Y, mỗi khi nói chuyện, nó toàn kể về cảm giác khi cứu được mạng người thế nào... Nó tự tưởng tượng ra. Có lúc mình cảm thấy giật mình vì dường như nó yêu cái nghề Y này còn hơn mình nữa.
Hôm về trường cấp 3 tư vấn tuyển sinh, nó trốn không gặp mình, mặc dù trước đó nó nói rất muốn gặp vì "còn nhiều thứ muốn hỏi trực tiếp anh cơ".
Vài ngày sau trò chuyện với nó, nó kể như mếu. Nó đã dồn sức học từ đầu năm, vậy mà giờ này đã gần đầu tháng 3, nó tự biết khả năng không đủ để thi đậu. Khuyên nó thế nào cũng không được. Sau, nó nói nó sẽ không thi y đa khoa nữa, nó đã nộp đơn vô ngành điều dưỡng rồi. Nó bảo "là bác sĩ hay điều dưỡng cũng được, chỉ cần góp sức điều trị cho bệnh nhân, là em cũng vui rồi".
Chúc bạn có sự lựa chọn đúng đắn cho riêng mình. Vững tin lên bạn nhé.