PDA

View Full Version : Sóng bắt đầu từ gió. Gió bắt đầu từ đâu ?



bluerose
04-11-2008, 00:11
“Sóng” được in trong tập “Hoa dọc chiến hào”, xuất bản năm 1968 của nữ nhà thơ tình nổi tiếng Xuân Quỳnh.
Bài thơ nói về tâm trạng, tình yêu mãnh liệt của người con gái khi yêu. Hãy đến với bài thơ bằng nhạc điệu, bài thơ là âm điệu của một cõi lòng bị sóng khuấy động, đang rung lên đồng điệu đồng nhịp với sóng biển. Rạo rực đến xôn xao, khát khao đến khắc khoải, có một hình tượng sóng được vẽ lên bằng âm điệu, một âm điệu dập dồn, chìm nổi, miên man như hơi thở chạy suốt cả bài...

SÓNG

Dữ dội và dịu êm
Ồn ào và lặng lẽ
Sóng không hiểu nổi mình
Sóng tìm ra tận bể

Ôi con sóng ngày xưa
Và ngày sau vẫn thế
Nỗi khát vọng tình yêu
Bồi hồi trong ngực trẻ

Trước muôn trùng sóng bể
Em nghĩ về anh, em
Em nghĩ về biển lớn
Từ nơi nào sóng lên ?

Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu ?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau

Con sóng dưới lòng sâu
Con sóng trên mặt nước
Ôi con sóng nhớ bờ
Ngày đêm không ngủ được
Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức

Dẫu xuôi về phương Bắc
Dẫu ngược về phương Nam
Nơi nào em cũng nghĩ
Hướng về anh - một phương

Ở ngoài kia đại dương
Trăm nghìn con sóng đó
Con nào chẳng tới bờ
Dù muôn vời cách trở

Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa.

Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ.

Koala
04-11-2008, 10:01
Những lời giới thiệu của blue thật hay!:)

Koala xin gửi thêm một bài thơ của Xuân Diệu.

Biển

Xuân Diệu

Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng
Bờ cát dài phẳng lặng
Soi ánh nắng pha lê

Bờ đẹp đẽ cát vàng
Thoai thoải hàng thông đứng
Như lặng lẽ mơ màng
Suốt ngàn năm bên sóng

Anh xin làm sóng biếc
Hôn mãi cát vàng em
Hôn thật khẽ, thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi

Đă hôn rồi hôn lại
Cho đến măi muôn đời
Đến tan cả đất trời
Anh mới thôi dào dạt

Cũng có khi ào ạt
Như nghiến nát bờ em
Là lúc chiều yêu mến
Ngập bến của ngày đêm

Anh không xứng là biển xanh
Nhưng cũng xin làm bể biếc
Để hát măi bên gành
Một tình chung không hết

Để những khi bọt tung trắng xoá
Và gió về bay toả nơi nơi
Như hôn mãi ngàn năm không thoả
Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!

tuyphong_nt
04-11-2008, 11:50
Em thì chưa nhớ ra bài thơ tình nào nhưng có bài thơ này về quê hương mà em luôn nhớ mãi kể từ thời học cấp 3 đến giờ và bây giờ em vẫn còn thuộc.Thật yên bình và hạnh phúc mỗi khi nhớ về quê hương các bác ạ
QUÊ HƯƠNG - GIANG NAM

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:
"Ai bảo chăn trâu là khổ ?"
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao

Những ngày trốn học
Đuổi bướm cạnh cầu ao
Mẹ bắt được...
Chưa đánh roi nào đã khóc
Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích...

Cách mạng bùng lên
Rồi kháng chiến trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Từ biệt mẹ tôi đi

Cô bé nhà bên (có ai ngờ!)
Cũng vào du kích
Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi)

Giữa cuộc hành quân không nói được
một lời...
Đơn vị đi qua tôi ngoái đầu nhìn lại
Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi

Hoà bình tôi trở về đây
Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
Lại gặp em
Thẹn thùng nép sau cánh cửa
Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ
- Chuyện chồng con... (khó nói lắm anh ơi)!
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn, ngậm ngùi
Em để yên trong tay tôi nóng bỏng

Hôm nay nhận được tin em
Không tin được dù đó là sự thật:
Giặc bắn em rồi quăng mất xác
Chỉ vì em là du kích em ơi!
Đau xé lòng anh chết nửa con người!

Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm
Có những ngày trốn học bị đòn roi
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
Có một phần xương thịt của em tôi.

sylvia
04-11-2008, 12:37
cả 3 bài thơ này đều có nhiều kỉ niệm với Sylvia....
cám ơn mọi người đã post lên forum! :)

tathata
04-11-2008, 14:06
:)

3 bài thơ đều hay. Cảm ơn bluerose, Koala, tuyphong_nt.

Trữ tình - lãng mạn - thiết tha; "Sóng" của Xuân Quỳnh:


Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu ?
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau

Lý trí nam, tình cảm nữ; hòa trộn vào nhau.. Khối óc - trái tim -> bản thể.


Lòng em nhớ đến anh
Cả trong mơ còn thức


Cuộc đời tuy dài thế
Năm tháng vẫn đi qua
Như biển kia dẫu rộng
Mây vẫn bay về xa.


Làm sao được tan ra
Thành trăm con sóng nhỏ
Giữa biển lớn tình yêu
Để ngàn năm còn vỗ.

Ngày trước vẫn nhầm Xuân Quỳnh là nhà thơ nữ, sau buổi học được cô giáo bình giảng và giới thiệu mới hay tác giả là nhà thơ nam. Viết được những dòng như vậy - thiết nghĩ chúng chảy ra từ trái tim yêu thương nồng nàn..

-----

Thơ Xuân Diệu vẫn còn nổi tiếng đến bây giờ - nhà thơ của Tình Yêu:


Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng
Bờ cát dài phẳng lặng
Soi ánh nắng pha lê


Anh xin làm sóng biếc
Hôn mãi cát vàng em
Hôn thật khẽ, thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi


Cũng có khi ào ạt
Như nghiến nát bờ em
Là lúc chiều yêu mến
Ngập bến của ngày đêm


Để những khi bọt tung trắng xoá
Và gió về bay toả nơi nơi
Như hôn mãi ngàn năm không thoả
Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!

Lời quá hay, tình quá ngọt; nhưng cùng sống thật trải qua nhiều điều: tình yêu mới vỡ lẽ còn nhiều gian nan. Thật là khó lắm, mà cũng dễ lắm.. Khó vì dễ, vì dễ mới khó. Có khó có dễ, khó vì yêu mà cũng vì yêu mới dễ. Khó - dễ, dễ - khó: cho lòng người luẩn quẩn vương tơ.. :)

----

Bài thơ Quê hương - quá đỗi thân quen:


Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:
"Ai bảo chăn trâu là khổ ?"
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao


Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích...


Cô bé nhà bên (có ai ngờ!)
Cũng vào du kích
Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi)


Lại gặp em
Thẹn thùng nép sau cánh cửa
Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ
- Chuyện chồng con... (khó nói lắm anh ơi)!
Tôi nắm bàn tay nhỏ nhắn, ngậm ngùi
Em để yên trong tay tôi nóng bỏng


Đau xé lòng anh chết nửa con người!


Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
Có một phần xương thịt của em tôi.

Bài thơ cảm động, chất phát, thân thương. Tưởng như rằng 'cô bé nhà bên' có xuất hiện giữa đời thường, tathata cũng lại làm quen kết bạn. Yêu quá xúc cảm "thương thương quá đi thôi"..


------------------
:):):)

Koala
04-11-2008, 20:12
Xuân Quỳnh mà là nhà thơ nam à?
Bây giờ Koala mới biết... lạ thật!

chary1112004
04-11-2008, 20:30
Xuân Quỳnh là nhà thơ nữ mà. Chồng là Lưu Quang Vũ, hic, bác tathata nhầm rùi thì phải :|

tathata
04-11-2008, 20:43
:D

Mới vừa search Google xong: Xuân Quỳnh tên thật Nguyễn Thị Xuân Quỳnh - là một nhà thơ nữ.

Sorry mọi người..

Từ việc này, rút ra ý nghĩa:

1) trí nhớ kém -> xảy ra nhầm lẫn

2) dù vậy, ấn tượng sâu sắc với bài này - đây là bài thơ hay, trữ tình - cô giáo giảng cũng hay nên ấn tượng đậm trong lòng -> có thể những gì được dạy: không phải đúng hoàn toàn; vì nhầm đôi khi mắc phải không chừa bất kỳ ai.. (trừ vài người)
Cũng là dịp để đến Tết về thăm, ngoài hỏi: Dạo này cô khỏe không?, còn có thể: Cô ơi, hồi đó cô dạy con bài Sóng có nói đến Xuân Quỳnh.. sao con nhớ lúc đó được giảng XQ là nhà thơ nam.. Đầu năm bị rầy yêu chắc cũng hay hay ;)

3) lúc trưa cảm xúc với bài này, đã có ý dò tìm Google cho chắc chắn, nhưng rồi vẫn theo mình. Về kiến thức, 'theo mình' không hẳn trong mọi trường hợp, hầu như tốt khi tham khảo 'theo người'. Về những điều khác thì xem lại. :)
Google: 'luôn luôn có đó, luôn luôn chờ tìm' - người bạn thân thiết của mọi người.

--------------

Ai cũng nhầm và ai cũng từng lỗi. Quan trọng nhận ra và sửa đổi không để lặp lại cùng.. - xí xóa cho tathata..

:) :) :)

ghostdoc
04-11-2008, 21:32
Ặc, Xuân Quỳnh mà biết chuyện này chắc buồn lắm đó tathata ơi :). Chỉ có cái là bà đỉ mất từ lâu cùng chồng là Lưu Quang Vũ trong một tai nạn giao thông năm 1988 rồi nên không thể có ý kiến phản đối được nữa. :)

tathata
04-11-2008, 21:42
Ừ, họ đã yêu nhau - bên nhau - ra đi cùng nhau..

Hạnh phúc dạt dào, chắc cũng cười rồi thở phào sau đính chính của tathata.. :)

chary1112004
04-11-2008, 22:58
Ừ, bình thường mình học từ sau những lỗi sẽ nhanh hơn tathata nhỉ! Mình cũng thích bài "Vội vàng" của Xuân Diệu.

Tôi muốn tắt nắng đi
Cho màu đừng nhạt mất
Tôi muốn buộc gió lại
Cho hương đừng bay đi.

Của ong bướm này đây tuần tháng mật
Này đây hoa của đồng nội xanh rì
Này đây lá của cành tơ phơ phất
Của yến anh này đây khúc tình si
Và này đây ánh sáng chớp hàng mi
Mỗi sáng sớm, thần Vui hằng gõ cửa
Tháng giêng ngon như một cặp môi gần
Tôi sung sướng Nhưng vội vàng một nửa
Tôi không chờ nắng hạ mới hoài xuân.
Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,
Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già,
Mà xuân hết nghĩa là tôi cũng mất.
Lòng tôi rộng, nhưng lượng trời cứ chật,
Không cho dài thời trẻ của nhân gian;
Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn,
Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại
Còn trời đất, nhưng chẳng còn tôi mãi,
Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời;
Mùi tháng, năm đếu rớm vị chia phôi,
Khắp sông, núi vẫn than thầm tiễn biệt...
Cơn gió xinh thì thào trong lá biếc,
Phải chăng hờn vì nỗi phải bay đi?
Chim rộn ràng bỗng đứt tiếng reo thi,
Phải chăng sợ độ phai tàn sắp sửa?
Chẳng bao giờ, ôi! chẳng bao giờ nữa...
Mau đi thôi! mùa chưa ngả chiều hôm,

Ta muốn ôm

Cả sự sống mới bắt đầu mơn mởn;
Ta muốn riết mây đưa và gió lượn,
Ta muốn say cánh bướm với tình yêu,
Ta muốn thâu trong một cái hôn nhiều
Và non nước, và cây và cỏ rạng,
Cho chếnh choáng mùi thơm, cho đã đầy ánh sáng,
Cho no nê thanh sắc của thời tươi;
Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!


Trong bài này mình thích nhất câu.


Xuân đang tới, nghĩa là xuân đang qua,
Xuân còn non, nghĩa là xuân sẽ già.

Xuân nào rồi cũng sẽ già, xuân nào rồi cũng qua nhưng vấn đề là mình làm được điều gì. Nếu mình đứng yên để thời gian qua cũng đồng nghĩa mình tụt lại phía sau. Luôn vận động là cách mình đi cùng thời gian :)

bluerose
04-11-2008, 23:38
@anh Koala: Bluerose định sẽ post bài thơ Biển của Xuân Diệu lên thì anh đã nhanh tay hơn rùi, hi, em thích lắm nên lấy bốn câu thơ trong đó làm chữ ký.:">

@Tathata: Mình đọc thấy bạn nói Xuân Quỳnh là nam, giật mình luôn, vì đây là nhà thơ nữ mình rất thích, giới thiệu bạn tập thơ "Bầu trời trong quả trứng" của Xuân Quỳnh - những lời thơ đáng yêu của mẹ dành cho con.:x

@Chary: bài thơ "Vội vàng" của Xuân Diệu bạn nhé! hi, trứng vịt còn lộn nói chi là...

Hỡi xuân hồng, ta muốn cắn vào ngươi!

Sự thèm khát, rạo rực dâng trào, dâng trào mãnh liệt và dữ dội... >:D<

Koala
05-11-2008, 13:07
Tội nghiệp Pink! Có người muốn cắn kìa! :))

Pink-Spring
05-11-2008, 13:23
Thì đó.
Nhiều người thèm thịt của Pink-Spring lắm.
Thời đi học và cho đến giờ này cũng vậy.
Hi :)) Thịt Pink không ngon đâu.! :)) Hi

ghostdoc
05-11-2008, 13:40
Hi :)) Thịt Pink không ngon đâu.! :)) Hi

Cái này phải hỏi lại vợ anh pink mới biết :)) , mà có khi cũng không biết nữa :))

tathata
05-11-2008, 19:58
Hi :)) Thịt Pink không ngon đâu.! :)) Hi

Biết 'không ngon' là có người bảo lại rồi.. Anh Pink thích nhé :D . Hạnh phúc hạnh phúc :))

ghostdoc
05-11-2008, 20:59
Sao thanks không mà không nói gì vậy hả anh pink :D :D :D

Pink-Spring
05-11-2008, 21:08
Thông báo:
Hiện giờ thì chưa biết phải nói gì.
Khi nào có chuyện nói, pink sẽ post.
He He

chary1112004
05-11-2008, 22:44
@BlueRose: chary nhầm nhọt sang trồng trọt. Chắc say rồi :D
Chuyện "cắn" này tò mò hén :D!

visser
06-11-2008, 00:16
Chuyện "cắn" này tò mò hén :D!

Ấy ấy, anh Pink lên tiếng đi chứ, không thì bạn ấy hiểu nhầm :))

Pink-Spring
06-11-2008, 00:40
Ấy ấy, anh Pink lên tiếng đi chứ, không thì bạn ấy hiểu nhầm :))

Trời.! Giờ này Pink có đến 02 vệ sĩ rồi (một lớn & một nhỏ), luôn được bảo vệ 24/24, cho nên làm sao bị người nào đó "cắn" được chứ. :))

Phải không Bác Ngườiphươngxa & Anh Koala.!

bluerose
06-11-2008, 00:50
Phải không Bác Ngườiphươngxa & Anh Koala.!

Anh Pink định "nhờ bóng quan lớn" à? hihi

Bluerose thắc mắc sao anh lấy nick là Pink-Spring thế? nếu không có gì khó nói, anh chia sẻ với cả nhà hen!
Thân.

Pink-Spring
06-11-2008, 01:02
Pink định nhờ Bác Ngườiphươngxa & Anh Koala đỡ phụ mà.!
Zậy mà cũng bị phát hiện. Hi
Còn cái nick Pink-Spring này thì bí mật rồi. Hi

sylvia
06-11-2008, 12:47
để em đoán thử xem, chắc Pink là tên của vệ sĩ nhỏ, còn Spring là tên của vệ sĩ lớn của anh Pink Spring rồi! :)

tuyphong_nt
06-11-2008, 18:54
Xuân Quỳnh là .......nam.Ax,cái bác này.Tui cũng sởn hết cả da gà.
Đọc mấy lời bình luận của mấy bác nhà mình mới chợt nhận ra : bác sĩ nhà mình cũng nghệ sĩ kém gì mấy ông kĩ thuật đâu nhỉ?Chỉ khác nhau ở điểm :
Dân kĩ thuật hay bị thất tình => Ra thơ,ra nhạc
Dân mình,học nhiều quá => Không có thời gian ra thơ,nhạc. :))

nho
10-11-2008, 02:34
Hắc !!!!!!! Thơ luôn làm người khác mềm lòng.... Ắc ắc ắc

Pink-Spring
10-11-2008, 15:58
Bửa nào Pink sẽ nhắn tin cho Bluerose và Sylvia để tiết lộ bí mật này.
Pink cũng cảm nhận về thơ kho khan khô khóc như Nho vậy.

Hắc !!!!!!! Thơ luôn làm người khác mềm lòng.... Ắc ắc ắc